Dùng yêu thương làm đau nhau

Dùng yêu thương làm đau nhau

24
0
SHARE
dung-yeu-thuong-lam-dau-nhau-3

Giữa người với người, một khi đã yêu thương nhau rồi thì có lúc sẽ thương đến cuối đời không thôi. Thế nhưng, có những lúc, mình thương họ là thật, sợ họ đau lòng cũng là thật, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc bắt buộc phải rời khỏi họ. Cuối cùng, lại dùng yêu thương làm đau nhau, đau chính mình.

Thế giới ngoài kia rộng lớn như vậy, mỗi người đều sẽ có những mối quan tâm khác nhau, cách thể hiện tình cảm khác nhau, thế nhưng cách để kết thúc một điều gì đó lại luôn giống nhau, tất cả đều chọn sự im lặng.

Tại sao chúng ta thay vì chọn cách đối diện với yêu thương thì lại chọn cách lặng lẽ dùng tình thương làm đau nhau làm đau chính mình?

Người ta nói gì về em, tôi đều sẽ bênh vực em.

Người ta có nhận xét em thế nào, tôi cũng đều nói đỡ cho em.

Dù dưới mắt người đời em ngang ngạnh cỡ nào, ương bướng ra sao, họ nhìn em bằng con mắt gì, thì tôi vẫn tin em là cô gái sống tình cảm, tôi cứ tin em như thế.

dung-yeu-thuong-lam-dau-nhau-1

Thật ra, tôi không nghĩ sẽ có ngày tôi tự tách mình ra khỏi em, cho đến hôm nay. Tôi không rõ là tôi hay em thay đổi. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là không còn điểm chung.

Thế giới của em với tôi vô cùng lạ lẫm, tôi có cố cũng không thể dung hoà. Mà thế giới của tôi vốn đã không quen thuộc với em nay có lẽ lại càng xa lạ hơn.

Tôi nghĩ sẽ có lúc em trách tôi có mới nới cũ, có người khác thì quên mất em.

Nhưng không, cái kéo tôi ra khỏi em không phải một ai đó mà là thế giới của chúng ta từ lúc nào đó đã tự động đẩy nhau ra xa thật xa.

Tôi biết tôi nói em sẽ nghe, nhưng tôi biết nói gì khi thế giới của em, những người em quen, bạn bè chị em của em là những người với tôi mà nói hoàn toàn là người-lạ?

Vốn dĩ tôi nên vui khi thế giới của em bây giờ không còn tĩnh mịch như ngày tôi mới quen em.

Nhưng tôi nên vui không khi cái ngày thế giới của em tồn tại nhiều gương mặt mới cũng là ngày tôi tự tách ra khỏi thế giới đó?

dung-yeu-thuong-lam-dau-nhau-2

Có những người, ngày mà ta mới quen biết họ, khoảng trời của họ nhỏ lắm, nhỏ đủ để ta thấy mình hiện diện trong đó.

Nhưng ngày qua ngày khoảng trời kia dần to lớn hơn, khoảng trời riêng của họ bây giờ bao la đến nỗi ta không thể tìm thấy chính mình trong đó nữa.

Mệt mỏi, đau thương, ta lựa chọn im lặng rời đi, rời bỏ bầu trời ấy trở về với khoảng trời của chính mình, an yên nhìn lại khoảng trời mà ta từng thuộc về đó.

Khi bầu trời của một người rộng lớn hơn, những mối quan hệ mới đến, họ sẽ dần lãng quên đi những người xưa cũ để dành phần cho người mới ấy.

Còn người xưa, người cũ, tạm dành riêng một góc nào đó để rồi nhớ hay quên còn tuỳ thuộc vào người ta.

Có chút buồn, có chút hoài niệm, chút chạnh lòng, chút nhớ thương.

Nhưng tất cả đã không thể trở lại, bầu trời rộng lớn không thể thu hẹp được, ta cũng không thể hiện hữu rõ ràng trong bầu trời của họ nữa, ra đi là điều duy nhất có thể…

Duyên giữa người với người, muốn lý giải chính là điều bất khả.

Jinie Lynk

Bình Luận