Tôi gần như bất lực trước sự ngang bướng, quả quyết của chồng và chị gái anh

0
566

Chồng tôi có một chị gái hơn anh 8 tuổi, tình cảm của hai chị em rất thân thiết. Cho đến khi bố mẹ chồng lần lượt qua đời thì gần như những mối bận tâm của anh chỉ xoay quanh chị gái và các cháu.

Cho dù anh làm lương cũng khá cao, lại không phải là người hoang phí, chi tiêu vô độ nhưng lúc nào anh cũng không có tiền. Hỏi ra mới biết anh luôn nói gửi về cho chị gái lo cho các cháu ăn học. Lúc đầu, tôi nghĩ chị gái anh ở quê khó khăn lắm, nhưng đến khi anh đưa tôi về quê ra mắt thì mới biết anh chị ấy cũng không đến nỗi nào. Cả hai vợ chồng là công chức nhà nước, đang ở ngôi nhà của bố mẹ anh, ngoài ra còn có một căn nhà bên nội hiện đang cho người khác thuê.

Khi ấy, chỉ là bạn gái nên tôi không để ý những chuyện ấy, thậm chí còn thấy chị em họ yêu thương nhau như vậy thật là hiếm có và đáng trân trọng. Nhưng giờ khi đã là vợ của anh, chúng tôi có gia đình, cuộc sống riêng thì sự thân thiết quá mức của chồng và chị gái khiến tôi khó chịu, đôi khi khó xử và ức chế.

Tôi gần như bất lực trước sự ngang bướng, quả quyết của chồng và chị gái anh - Ảnh 1.

Dù có cuộc sống riêng rồi mà hàng tháng chồng vẫn gửi một nửa số tiền lương về quê cho chị gái. (Ảnh minh họa)

Sau khi kết hôn, vợ chồng có chút vốn liếng cộng thêm 400 triệu bố mẹ đẻ tôi cho và 100 triệu chị chồng cho nên chúng tôi đã mua được một căn hộ chung cư ở thủ đô. Những tưởng hai vợ chồng có công việc ổn định, có nhà cửa thì cuộc sống cũng sẽ không đến nỗi nào.

Nhưng dù có cuộc sống riêng rồi mà hàng tháng chồng vẫn gửi một nửa số tiền lương về quê cho chị gái, nửa còn lại, anh đưa tôi một ít để phụ thêm vào chi phí sinh hoạt, một phần nhỏ anh giữ lại để tiêu vặt.

Một năm trước, chị chồng nói ở quê không có điều kiện cho các cháu phát triển khả năng, nên muốn gửi hai cháu lên Hà Nội ở cùng vợ chồng tôi, để đi học và tiếp cận với sự phát triển, dần dần chị sẽ tìm cách chuyển cả gia đình ra thủ đô.

Các con chị chồng ngoan, lễ phép nên tôi cũng quý lắm và cũng muốn tạo điều kiện cho các cháu được môi trường học tập tốt nhất. Khi đón hai cháu lên ở, bao nhiêu vấn đề phát sinh nhưng chị gái chồng gần như phó mặc tất cả cho vợ chồng tôi lo liệu.

Từ khi các cháu chuyển lên, chồng tôi không gửi tiền về cho chị nữa mà để lại lo tiền ăn, tiền sinh hoạt phí cho hai cháu. Đến kỳ đóng học phí, chị nói vay tiền chúng tôi rồi gửi lên sau, nhưng mãi mà không thấy gửi. Tôi nhắc thì chồng nói, chị ấy đã gửi tài khoản anh rồi.

Vài tháng nay, vợ chồng chị đã xin chuyển được công tác lên Hà Nội. Anh chị ngỏ ý muốn bán nhà ở quê lên đây mua chung cư hoặc nhà riêng. Vợ chồng tôi cũng đồng ý, nhưng tôi không ngờ, anh đồng ý cho chị bán cả ngôi nhà của bố mẹ chồng tôi để thêm chi phí mua nhà riêng cho anh chị.

Bán hai căn nhà ở quê vẫn không đủ thì chị ngỏ ý vay thêm vợ chồng tôi. Thực ra, chúng tôi cũng đâu dư giả gì, lại còn phải tiết kiệm lo cho cuộc sống của mình. Tôi từ chối thì chồng tỏ ra không hài lòng. Anh kể khi chúng tôi mua nhà, chị gái cũng cho. Giờ chị mua chúng tôi cũng phải giúp.

Tôi không đồng ý với quan điểm đó và nói rằng đã cho chị bán cả căn nhà ở quê của bố mẹ chồng rồi, còn không tính toán chuyện ăn ở của hai cháu cả năm qua. Lập tức chồng tôi giận dữ, quát tháo om sòm: “Nhà tôi của chị cũng là của em, cô đừng có tính toán”.

Tôi gần như bất lực trước sự ngang bướng, quả quyết của chồng và chị gái anh - Ảnh 2.

Tôi nói ra quan điểm của mình thì lập tức chồng tôi giận dữ, quát tháo. (Ảnh minh họa)

Vợ chồng tôi đã cãi vã kịch liệt. Tôi biết không thể ngăn nổi chồng vay tiền cho chị gái nên tìm cách trì hoãn. Nói anh khuyên chị cứ thuê nhà ở tạm một thời gian, để cả hai chị em cùng gom tiền, chứ cứ nhất nhất mua nhà khi không có đủ tiền thì vất vả lắm. Chồng tôi cũng xuôi ý đó.

Nhưng khi anh nói với chị gái, chị không thèm nói gì với tôi mà quay sang kể khổ kể sở với em trai. Theo ý chị ấy thì thuê nhà mất tiền mà vẫn bị chủ nhà chèn ép. Chỉ có ở nhà của bản thân mới là sướng nhất. Nghe thế, chồng tôi cũng hùng hổ hứa sẽ vay tiền sớm để chị mua được nhà.

Tôi gần như bất lực trước sự ngang bướng, quả quyết của chị em họ, bảo anh muốn làm gì cũng được. Lập tức anh nói: “Cắm sổ đỏ nhà mình để vay cho chị gái 300 triệu”. Điều này thì tôi nhất định không đồng ý. Tôi vừa dứt lời, anh liền gằn lên: “Tôi cấm cô có ý kiến. Đừng có đâm chọc chia rẽ tình cảm gia đình tôi”.

Tôi không muốn nói thêm gì với chồng nữa. Vợ chồng tôi chưa có con cái nhưng tương lai cũng sẽ có, còn phải lo cho con học hành. Mà điều gì anh cũng chỉ chăm chăm lo lắng, vun đắp cho chị gái và các cháu thì liệu khi cần anh có đủ sức lo cho gia đình mình không? Hơn nữa, cả hai anh chị tuy mới lên Hà Nội nhưng cũng có công việc rồi, số tiền ấy họ có thể tự lo được, sao cứ nhất nhất muốn vợ chồng tôi giúp? Tôi gần như bất lực rồi mọi người ạ.

Workshop “Ngày thứ 8 của mẹ” là một hoạt động đặc biệt của chiến dịch We Are Family được tổ chức hoàn toàn miễn phí dành cho 100 người phụ nữ được sống với những sở thích, đam mê của bản thân tại Hà Nội (29/07) và Hồ Chí Minh (05/08).

Tại đây, bạn không chỉ có cơ hội được trao đổi, chia sẻ với rất nhiều người phụ nữ đồng điệu mà còn được sở hữu những tấm hình cực kì xinh đẹp bên niềm đam mê của bản thân. Cùng với đó là những trải nghiệm thỏa thích khi được làm những điều mình yêu, học hỏi và gặp gỡ nhiều phụ nữ cùng chung đam mê ở các lĩnh vực: ẩm thực, handmade, homemade, mỹ phẩm organic… với sự hướng dẫn của các chuyên gia nổi tiếng.

Hãy chia sẻ ngay đam mê của bạn tại http://waf.afamily.vn để có cơ hội tham dự workshop “Ngày thứ 8 của mẹ” và mang về nhiều phần quà giá trị ngay bây giờ nhé!

Tôi gần như bất lực trước sự ngang bướng, quả quyết của chồng và chị gái anh - Ảnh 4.